Rechercher dans ce blog

samedi 18 avril 2020

Chủ tịch Nhà nước Tập Cận Bình hội kiến thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc (Việt Nam).


Tân Hoa Xã - Hà Nội ngày 17/04/2020 tin điện
(kí giả: Quan Kiến Vũ, Lí Chí Huy) 
Chủ tịch Nhà nước Tập Cận Bình ngày 17/04/2020 tại Hà Nội hội kiến thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc (Việt Nam).
http://www.xinhuanet.com/world/2019-06/14/c_1124625777.htm
https://m.chinanews.com/wap/detail/zw/gn/2020/04-17/9159784.shtml

Ngày 17/04/2020, Chủ tịch Nhà nước Tập Cận Bình tại Hà Nội đã hội kiến thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc (Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam). 
Tân Hoa Xã kí giả: Đinh Lâm Nhiếp.

Tập Cận Bình tuyên bố, trong vòng không đầy hai tháng nay, tôi đã cùng thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc hai lần hội ngộ, hết sức thể hiện mức độ cao trong quan hệ hai nước. Những năm gần đây, Trung Quốc và Việt Nam cùng nhau tín nhiệm, hợp tác, cũng như trong quan hệ chiến lược đồng bạn toàn diện, đã không ngừng phát triển tiến lên.

Đôi bên cần phải tiếp tục góp sức tiến hành xây dựng hoàn hảo quy trình "một vành đai một con đường", cùng với Việt Nam phát triển chiến lược đối tiếp, liên tục sáng tạo mọi điều kiện thuận lợi cho sự kiến thiết Khu vườn Công nghiệp Trung Quốc - Việt Nam, thật thi tốt đẹp các hạng mục lớn lao, mở rộng giao lưu nhân văn mẫu mực hai bên, thúc đẩy quan hệ Trung Quốc - Việt Nam phát triển tiến tới không ngừng nghỉ.

photo Internet http://dangcongsan.vn/thoi-su/

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc biểu thị, Việt Nam hoàn toàn là đồng bạn chiến lược, trong vấn đề liên quan tới lợi ích hai bên về nguyên tử hạch tâm, trước sau đều ủng hộ nâng đỡ lẫn nhau, thành quả các lĩnh vực hợp tác vô cùng to lớn.

Việt Nam khâm phục Trung Hoa Nhân Dân Cộng Hòa quốc, thành lập từ 70 năm nay, đã đạt được những thành tựu huy hoàng, tích cực cùng chung xây dựng "một vành đai một con đường", mong mỏi cùng với Trung Quốc hợp tác mật thiết trong những lĩnh vực kinh tế mậu dịch, năng lực sản xuất, khoa học kĩ thuật, nhân văn, v.v. cùng nhau kiến thiết Khu vườn Công nghiệp đẹp đẽ cho Trung Quốc và Việt Nam.

Việt Nam nguyện cùng Trung Quốc tăng cường hợp tác tại Thượng Hải trong khuôn khổ những tổ chức nhiều thành phần...


Đinh Tiết Tường, Dương Khiết Trì, Vương Nghị... tham gia hội kiến.






Lời bàn "tiếng Việt - dtk"

Đọc bản tin này, người ta không khỏi ngạc nhiên vì giọng điệu ngọt ngào hiếm có của Tập Cận Bình đối với đàn em thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc (Việt Nam).

Trong bối cảnh đại dịch Covid-19 lan tràn thế giới, các cường quốc (Anh, Pháp, Hoa Kì...) bắt đầu lên tiếng, đặt ra vấn đề trách nhiệm của Trung Quốc trong việc phát sinh bệnh độc, đã giấu giếm quá lâu dịch tình ở Vũ Hán (từ cuối năm 2019), đến cả việc tổng thống Hoa Kì kết án nguồn gốc phát tán Coronavirus đều do Trung Quốc gây ra.

Tập Cận Bình ở đây chỉ tìm cách gián tiếp chống chế đấy thôi.

Lời lẽ ngọt như mía lùi. Không khỏi liên tưởng tới đoạn phim hoạt họa "Le Livre de la jungle" (Walt Disney), cảnh một con trăn độc đang tròn xoe mắt thôi miên cậu bé Mowgli.

Thực ra, Tập Cận Bình:
> trong bản tin của chinanews.com, đã gặp mặt (19/06/2019) tổng thống Lukashenko (Belarus), và 
> trong bản tin của xinhuanet.com, đã gởi  điện thư (17/04/2020) "úy vấn/thăm hỏi" ông này. 

Người dịch, từ nguyên văn bản tin thứ nhất trên đây, đã cố ý thay thế "tổng thống Lukashenko (Belarus)" bằng "thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc (Việt Nam)".

Thì cũng cá mè một lứa mà thôi. 























jeudi 2 avril 2020

Hai Cơn Đại Dịch


Xin phép anh Trần Văn Lương đăng bài "con cóc cuối tuần" mới ra ngày hôm nay 2020/04/02

Kính gửi đến quý vị trưởng thượng và quý anh chị con cóc cuối tuần.
Dạo:
      Dịch Tàu Vũ Hán dẫu kinh,
Nhưng so với dịch Ba Đình thấm chi!

Cóc cuối tuần:

      Hai Cơn Đại Dịch

Dịch Vũ Hán như trời long đất lở,
Khắp năm châu đang khóc dở đêm ngày,
Y khoa nào cũng đành chịu bó tay,
Xác chết cứ chất đầy nhà hỏa táng.

Cơn đại dịch đã tung hoành mấy tháng,
Khiến mọi người phải hốt hoảng lo âu,
Từ Á, Âu tới Mỹ đến Úc châu,
Đâu đâu cũng thi nhau ào đóng cửa.

Dù lan tràn như bão lửa,
Nhưng áng chừng cũng chỉ nửa năm thôi,
Một khi cơn đại dịch qua rồi,
Tất cả sẽ lại phục hồi như trước.

Bệnh truyền qua nhiều nước,
Số tử vong vượt mức mấy mươi ngàn,
Dù với mình người chết chẳng liên quan,
Nhưng vẫn thấy ruột gan dường dao cắt.

Chạnh nghĩ đến quê hương giờ đã mất,
Lòng lại càng thêm chất ngất buồn đau,
Đất nước mình, dịch Vẹm có từ lâu,
Còn ghê gớm hơn dịch Tàu vạn bội.

Từ xác chết ở Ba Đình, Hà nội,
Dịch tràn bờ ồ ạt tới khắp nơi,
Bảy chục năm giết chết mấy triệu người,
Khắp đất nước là một trời bão táp.

Dịch trà trộn vào phong trào chống Pháp,
Đoạn dần dà tàn sát hết những ai
Còn sáng mắt sáng tai,
Thấy mặt trái của chiêu bài Cộng sản.

Năm năm bốn, quê nhà lâm đại nạn,
Nước chia đôi, tiếng than oán ngập trời,
Nam Tự do, được vui hưởng kiếp người,
Bắc Cộng sản, dân sống đời trâu ngựa.

Rồi cậy có Nga Tàu làm chỗ dựa,
Vẹm mưu đồ chiếm nốt nửa giang san,
Vạn gái trai phải bỏ xác trên ngàn
Cho tham vọng của tập đoàn quỷ đỏ.

Đau đớn nhẽ, cả miền Nam sụp đổ,
Vì mắc trò tráo trở của đồng minh,
Uổng công bao chiến sĩ đã hy sinh,
Để gìn giữ cho quê mình yên ổn.

Bên thất trận chịu muôn vàn khốn đốn,
Kẻ tù đày mất xác chốn rừng hoang,
Kẻ biển Đông gặp số kiếp phũ phàng,
Kẻ vuợt thoát lang thang nhờ đất khách.

Vẹm bắt chước Tần Thủy Hoàng đốt sách,
Bày đủ trò để bách hại lương dân,
Áp đặt lên một chủ nghĩa phi nhân,
Một chế độ vô luân và khắc bạc.

Vì mắc nợ quan thầy Tàu gian ác,
Chúng đang tâm hèn nhát bán non sông,
Dân mình ngay trên mảnh đất cha ông
Đành cam phận lưu vong không xứ sở.

Dân hết đường xoay xở,
Tranh giành nhau đi ở đợ khắp phương,
Mặc xác hồn, danh tiết bị tổn thương,
Miễn thoát khỏi chốn "thiên đường" cơ cực.

Thật chua xót thay cho nền đạo đức
Mà tổ tiên đã gắng sức vun bồi,
Nhân phẩm nay thành khái niệm lỗi thời,
Lương tâm cũng từ lâu thôi tồn tại.

Khi xã hội đã hoàn toàn băng hoại,
Thì tiền đồ cũng sẽ mãi tiêu tan,
Đạo đức là nền tảng của giang san,
Một khi mất, ngày tàn đà kế cận.
                          x
                     x        x
Tháng Tư đến, nhớ về ngày Quốc Hận,
Nghe bi thương lẫn căm phẫn chất chồng,
Buồn thấy người xưa thề thốt biển Đông,
Nay phủ gấm về rong chơi lũ lượt.

Hỡi trăm triệu người dân còn trong nước,
Nếu thật tâm muốn cứu được quê nhà,
Thì chính mình phải đổ máu xương ra,
Đừng trông đợi cái gọi là "quốc tế".

Họ ích kỷ lại tham hèn vô kể,
Nên Cộng nô với đồ tể Nga Tàu,
Bấy lâu nay tội ác đã ngập đầu,
Chẳng ai dám nói một câu hơn thiệt.

Dịch Vũ Hán chóng chầy rồi sẽ hết,
Dịch Ba Đình chẳng biết kiếp nào xong.
Chế độ này nếu không sớm tiêu vong,
Dòng giống Việt đừng mong còn chỗ đứng.

Nhìn dân tình hờ hững,
Buồn biết ngày diệt chủng chẳng còn xa.
                   Trần Văn Lương
         Cali, đầu mùa Quốc Hận 2020







jeudi 19 mars 2020

Thái Thanh



Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời người ơi!
Mẹ hiền ru những câu xa vời.
À à ơi! Tiếng ru muôn đời.

Tiếng nước tôi! Bốn ngàn năm ròng rã buồn vui.
Khóc cười theo mệnh nước nổi trôi, nước ơi!
Tiếng nước tôi! Tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi.
Thoắt ngàn năm thành tiếng lòng tôi, nước ơi!

Tôi yêu tiếng ngang trời.
Những câu hò giận hờn không nguôi!
Nhớ nhung hoài mảnh tình xa xôi.
Vững tin vào mộng đẹp ngày mai.

Một yêu câu hát Truyện Kiều.
Lẳng lơ như tiếng sáo diều ư diều làng ta.
Và yêu cô gái bên nhà.
Miệng xinh ăn nói mặn mà ừ mà có duyên.

Tôi yêu đất nước tôi, nằm phơi phới bên bờ biển xanh.
Ruộng đồng vun sóng ra Thái Bình.
Nhìn trùng dương hát câu no lành.

Đất nước tôi! Dẫy Trường Sơn ẩn bóng hoàng hôn.
Đất miền Tây chờ sức người vươn, đất ơi!
Đất nước tôi! Núi rừng cao miền Bắc lửa thiêng.
Lúa miền Nam chờ gió mùa lên, lúa ơi!

Tôi yêu những sông trường.
Biết ái tình ở dòng sông Hương.
Sống no đầy là nhờ Cửu Long,
Máu sông Hồng đỏ vì chờ mong.

Người yêu thế giới mịt mùng.
Cùng tôi ôm ấp ruộng đồng ư đồng Việt Nam.
Làm sao chắp cánh chim ngàn
Nhìn Trung, Nam, Bắc kết hàng là hàng mến nhau.

Tôi yêu bác nông phu, đội sương nắng bên bờ ruộng sâu.
Vài ngàn năm đứng trên đất nghèo.
Mình đồng da sắt không phai màu.

Tấm áo nâu! Những mẹ quê chỉ biết cần lao.
Những trẻ quê bạn với đàn trâu, bé ơi!
Tấm áo nâu! Rướn mình đi từ cõi rừng cao.
Dắt dìu nhau vào đến Cà Mau, áo ơi!

Tôi yêu biết bao người
Lý, Lê, Trần... và còn ai nữa.
Những anh hùng của thời xa xưa.
Những anh hùng của một ngày mai.

Vì yêu, yêu nước, yêu nòi
Ngày Xuân tôi hát nên bài ư bài Tình Ca.
Ruộng xanh tươi tốt quê nhà.
Lòng tôi đã nở như là ừ là đóa hoa.











lundi 9 mars 2020

@trí khôn nhân tạo


Hôm nọ, viết trang blog "big data", tôi đã tò mò tìm xem "artificial intelligence", trong tiếng Việt bây giờ gọi làm sao. 

Anh bạn HA@huediepchi.com mới nhắc là "trí tuệ nhân tạo" (1). 
Người Tàu dịch là: "nhân công trí năng 人工智能" (2).

Ờ, ờ... đứng riêng về mặt ngôn ngữ, dịch "intelligence" thành "trí tuệ", "trí năng", ..., thì cũng chẳng có gì phải nói.

Tuy nhiên, cứ nhớ tới những câu "đao to búa lớn" nhà nước Xã Hội Chủ Nghĩa nhai nhải từ mấy chục năm nay, theo kiểu "đỉnh cao trí tuệ" chẳng hạn, lại chỉ muốn văng tục!


Cách đây ba chục năm, kĩ thuật "artificial intelligence" còn ở thời kì phôi thai, nhân đang tập viết lí trình (software, logiciel) bằng ngôn ngữ điện toán mới ra đời lúc đó, chuyên về "artificial intelligence" (ngôn ngữ Prolog của trường Đại Học Edinburgh) và đúng khi vừa đọc qua một truyện cổ tích Việt Nam (trong bộ "Raconte-moi des histoires" dành cho học sinh tiểu học) (4) (5), tôi mới nảy ra ý đề nghị dịch "artificial intelligence" là "túi khôn nhân tạo".

Truyện kể đại khái về nguồn gốc tại sao con cọp lại có vằn đen trên lưng vàng. Xin tóm lược như sau:

Một hôm, ngài chúa sơn lâm, đi ra ngoài rừng, mon men đến một bờ ruộng. Cọp lại gần một con trâu đang nằm nghỉ trưa, miệng ngẫm nghĩ nhai lại bữa ăn chưa tiêu hóa xong:
— Này bác trâu, trông bác to lớn bệ vệ thế, mà sao lại chịu cho cái thằng người nhà quê bé choắt sai bảo làm lụng cực nhọc như vậy?
Con trâu nuốt vô bụng mớ cỏ đã nhuyễn, vừa cười vừa chậm rãi trả lời cọp:
— Hì hì, vâng, bác nói phải lắm. Có điều thằng người bé con như thế, nhưng nó có cái Khôn, bác ạ!
— Cái khôn gì, khôn liềng vậy hả?
— Vâng, cái Khôn của hắn lợi hại lắm. Chẳng riêng gì tôi, mà các loài vật khác, đều chịu lép một bề cả.
Cọp ta lấy làm lạ, bèn bảo trâu về xin với chủ nó cho gặp mặt cọp hôm sau. Cọp thầm nghĩ rằng sẽ tìm cách lấy cho bằng được cái Khôn gì đó của người nhà quê.
Hôm sau, cọp đợi sẵn bác nông phu bên bờ ruộng. Lúc người nhà quê vừa bước tới, cọp đã vội vàng lên tiếng:
— Này ông làm ruộng, ông có thể cho tôi xin một chút "cái khôn gì đó" hay không?
Người nhà quê trả lời:
— Ồ, có gì đâu. Chỉ là tôi không có sẵn đây, chứ nào tôi có tiếc gì với bác Hổ.
— Làm sao bây giờ?
Người nông phu mới nói:
— Vâng, tôi sẵn sàng về nhà lấy túi Khôn chia lại cho bác. Nhưng chỉ e bác ở đây ăn thịt con trâu của tôi, thì tôi còn gì làm ăn sinh sống nữa?
Con cọp mừng quá, nói:
— Ồ, không sao đâu. Bác cứ buộc tôi vào gốc cây kia. Tôi đợi ở đấy, không thèm ăn thịt con trâu của bác đâu mà sợ.
Người nhà quê liền mở ra một cuộn dây thừng, trói chặt con hổ vào gốc cây, xong xuôi mới nói:
— Hà hà. Cái túi khôn của tôi đây.
Bác nông phu nắm một bó rơm, dí vào mình cọp châm lửa đốt cháy từ đầu tới đuôi.
Thương thay, con cọp bị nóng bỏng, gầm thét vang dội cả khu rừng. Sau cùng, nó vùng lên, bứt đứt hết cả cuộn thừng còn cháy dở, chạy một mạch vô rừng thẳm.
Con trâu xem cảnh tượng hổ ta khốn khổ như vậy, bò lăn ra đất mà cười, đến nỗi đập mũi vào một khối đá lớn, bẹp dí cái mũi, như người ta còn thấy dấu vết cho tới ngày nay.
https://chantecler18.wordpress.com/2013/05/29/le-buffle-le-tigre-et-lintelligence/
Riêng cọp ta, bị một trận kinh hồn lạc phách, toàn thân cháy xém. Đấy là nguyên do tại sao ngày nay, con hổ vẫn còn mang vằn đen trên mình vàng. Vằn đen là vết tích của cuộn thừng cháy dở đấy các bạn ạ.

Nhân đọc truyện cổ tích này, tôi thấy hai chữ "túi khôn" rất hợp với ý "artificial intelligence" ngày nay. Tục ngữ Việt Nam còn có câu "đi một ngày đàng học một sàng khôn". "Túi khôn" và "sàng khôn", ý nghĩa tương đương. Tuy nhiên, hôm nay nghĩ lại, thấy cái "túi" có vẻ mộc mạc vật chất quá, đổi là "trí khôn nhân tạo" có lẽ hay hơn.

Trong cuốn sách "21 bài học cho thế kỉ XXI" (6), nhà tư tưởng Yuval Noah Harari cho rằng tương lai loài người trong vũ trụ ngày càng chịu sự khống chế hoàn toàn của kĩ thuật sinh học và kĩ thuật tin học (tiếng Pháp: biotech, infotech).

Mà "artificial intelligence" là gì, nếu không phải là sự ứng dụng kĩ thuật điện toán viết quy tính (tiếng Pháp: algorithme)  kết hợp với khả năng tích trữ các dữ kiện khổng lồ (big data), càng ngày càng hiệu quả (7).

Trong khi đó, "đỉnh cao trí tuệ" là cái củ chi, mà nhân dân vẫn mãi sống trong vòng ngu tối, mất hết tự do, chẳng biết gì tới dân chủ, kinh tế thụt lùi, giáo dục đổ vỡ tan hoang?




Chú thích
(1) https://vi.wikipedia.org/wiki/Trí_tuệ_nhân_tạo
(2) https://zh.wikipedia.org/wiki/人工智能
(3) https://ja.wikipedia.org/wiki/人工知能
(4) https://chantecler18.wordpress.com/2013/05/29/le-buffle-le-tigre-et-lintelligence/
(5) https://m.youtube.com/watch?v=IKppEEXIo4M
(6) 21 Lessons for the 21st Century, Yuval Noah Harari.

(7) Coronavirus : « La méthode scientifique est le seul rempart contre l'hystérie », via @LePoint https://www.lepoint.fr/tiny/1-2366341


samedi 7 mars 2020

nghĩ về sự phá sản của XHCN Việt Nam



nhân đọc Báo cáo 13/02/2020 của Phòng Giáo dục & Đào tạo Đầm Dơi về việc xử lý  giáo viên nhà trường bán khẩu trang



Tờ báo cáo trên đây trích từ một bài báo (tháng 3 năm 2020) đăng trên Internet papersreader.com (1).

Tóm tắt bản tin

03/02/2020: Một thầy giáo mua được giá rẻ một hộp 50 khẩu trang, đem về trường "chia" lại cho mấy đứa học trò, được lời tổng cộng khoảng 8 000 đồng.
07/02/2020: Một phụ huynh viết đơn "tố cáo" giáo viên bán khẩu trang "giá cao".
08/02/2020: Nhà trường họp "xử lý vi phạm của ông Thanh". Thành viên cuộc họp có Ban Giám hiệu, Chủ tịch Công đoàn trường, Ban Thanh tra Nhân dân, Giáo viên kiêm nhiệm Văn thư và thầy giáo Thanh.
12/02/2020: Chủ tịch UBND huyện Đầm Dơi và ban lãnh đạo "chỉ đạo" Phòng Giáo dục & Đào tạo huyện "kiểm điểm xử lý vụ việc trên".
13/02/2020: Phòng Giáo dục & Đào tạo báo cáo "Về việc xử lý giáo viên bán khẩu trang y tế không đúng giá quy định". 


Lời bàn "tiếng Việt"

Thoạt mới đọc bài báo, nghĩ đây chỉ là một tin vặt theo loại "chó bị xe nhà binh cán chết". Nhưng bỗng lấy làm lạ: sao lắm "bài bản", "báo cáo", "xử lý", "kiểm điểm" trịnh trọng như thế?

giáo viên bán khẩu trang
Coi con số 20 khẩu trang (thầy giáo Nguyễn Văn Thanh đem bán lấy lời) mà lấy làm thảm hại xót xa cho người giáo viên khốn khổ của đất nước Việt Nam. Tám ngàn đồng tiền lời, không đủ mua một ly trà đá. Hãy nhìn kĩ tấm hình chụp bàn họp ngày 08/02/2020 của Phòng Giáo dục & Đào tạo: có đủ 4 ly trà đá và 4 ly nước chanh đường (?).

phụ huynh viết đơn "tố cáo"
Tố cáo, vạch mặt, đấu tố... Người ta chưa quên Cuộc cải cách ruộng đất kinh hoàng năm 1956 ở miền Bắc. Không khỏi liên tưởng tới hệ thống chỉ điểm của Nhà nước Đông Đức (2) suốt thời kì lệ thuộc Liên Xô (1957-1989). Vào ngày sụp đổ của tổ chức này, số người chỉ điểm (fr. informateurs) lên tới 200 000. Ba chục năm sau, những người dân Đông Đức cũ vẫn còn khiếp hãi hệ thống này.

nhà trường họp xử lý
Ban Giám hiệu, Chủ tịch công đoàn, Ban Thanh tra Nhân dân và Giáo viên kiêm nhiệm Văn thư, bốn người họp "xử lý vi phạm" của thầy giáo Thanh.

lãnh đạo chỉ đạo kiểm điểm
Xin dịch từng chữ ra tiếng Việt cho dễ hiểu:
- lãnh đạo: ở đây là Chủ tịch UBND huyện Đầm Dơi (tỉnh Cà Mau), tức là cấp trên của Phòng Giáo dục, ngày xưa gọi là Ông lớn.
chỉ đạo: nghĩa là chỉ đường dẫn lối, tức là Ông lớn muốn sai bảo, xài xể bộ hạ làm việc còn lôi thôi lắm.
kiểm điểm: coi lại từng li từng tí có sai sót gì không.
Dịch cả câu: "Ông lớn bảo với các chú hàng dưới phải coi lại làm việc đâu vào đó cho ra hồn nghe chưa!"

phòng Giáo dục báo cáo
báo cáo: cúi mình trình lên Ông lớn rằng chúng em làm việc như thế này, thế này đấy ạ...


Từ chuyện một giáo viên kiết đi bán 20 cái khẩu trang rẻ mạt kiếm chút tiền còm, bị một cha mẹ học trò tố cáo, cả một guồng máy nhiêu khê, vô tích sự, đùng đùng nổi lên, hùa nhau bắt nạt người thầy khốn khó. 


Ôi, không biết cái đất nước này còn khùng khùng điên điên như thế cho tới bao giờ?



Chú thích

(1) 2020 tháng 3: bản tin papersreader.com thầy giáo bán khẩu trang...
(2) STASI guồng máy công an chính trị Đông Đức (1957-1989)
https://www.histoire-pour-tous.fr/dossiers/3491-la-stasi-histoire-dune-police-politique-rda.html




mercredi 4 mars 2020

phụ lục: thầy giáo bán khẩu trang...



http://papersreader.com/thay-giao-ban-khau-trang-3-000-dong-cai-lai-duoc-8-nghin-ca-lanh-dao-tinh-vao-cuoc/?fbclid=IwAR2Dg9y4CV01-GeycMLCVwyrlxzNcNb1iPr3tEBvi5eYrpN6oboo2U__u3c

2020/03/04 Ghi chú quan trọng
“Trăm năm bia đá thì mòn, Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ”
Xin chép nguyên văn trọn bài báo từ link trên đây. E rằng sau này họ có xóa mất bài báo, trang blog này còn giữ lại một chứng tích lịch sử dưới chế độ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam hôm nay.


Thầy giáo bán khẩu trang 3.000 đồng/cái, lãi được 8 nghìn, cả lãnh đạo tỉnh vào cuộc?








mardi 25 février 2020

"Không có gì quý hơn độc lập, tự do"


Hôm qua, trong blog này có bài viết về mấy điều Nghịch lí Việt Nam, bàn về châm ngôn của Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, tức là câu: "Độc lập - Tự do - Hạnh phúc". 

Đã nói tạm đủ về 2 chữ "Độc lập", nhưng chưa bàn thấu đáo về 2 cặp sau: "Tự do - Hạnh phúc". 

Đức Tăng thống Thích Quảng Độ vừa viên tịch ngày 22/02/2020, blogger bất ngờ đọc được trên Internet một bài thơ của Hòa thượng viết trong tù, vào những năm lưu đày ở nguyên quán Thái Bình, thật vô cùng hợp tình hợp cảnh với đề tài nói trên.


photo Internet

Cái bánh bao 

Không có cái gì quý hơn cái bánh bao
Ăn ngon miệng, trông đẹp mắt làm sao!
Đang cơn đói ruột như cào
Bếp cho một cái, xực vào sướng ghê.
Bây giờ cái bụng căng thẳng no nê
Lim dim cặp mắt đi vào cõi mê 
Nhưng lạ thay
Tỉnh dậy nghe mùi khê khê
Và băng-ta-lông thấy dầm dề
Đúng rồi!
Thì ra tôi đã tê rê ra quần
Táo quân ơi hỡi táo quân
Tự do hạnh phúc có ngần ấy thôi!

Thích Quảng Độ