Rechercher dans ce blog

mercredi 5 septembre 2012

mực, mực ô!

Người hướng dẫn Thái Lan giới thiệu trái sầu riêng cho đoàn du khách, nói nó có mùi fromage. Đây là những du khách đến từ Pháp, nên ai cũng hiểu ngay. Đề tài sầu riêng có vẻ hấp dẫn, mọi người đều tò mò muốn có dịp đi xem chợ Bangkok để biết thêm. Nói chuyện nhẩn nha với bà đầm ngồi ghế xe bên cạnh, bỗng xoay qua chuyện ăn thịt chó. Lạ lắm, đề tài thịt chó này bao giờ cũng lôi cuốn khá nhiều. Đại khái, người Âu Mĩ có thành kiến coi sự ăn thịt chó có phần dã man. Tôi không biết tục ăn thịt chó ở Việt Nam có từ bao giờ, song có lần đọc báo biết các nhà khảo cổ đã tìm thấy dấu vết xương chó trong bữa ăn người Gaulois ở Bretagne từ những thế kỉ xa xưa.

Bố mẹ tôi di cư từ Bắc vào Nam năm 1954, nhưng gia đình không ăn thịt chó. Tuy nhiên hồi nhỏ, mẹ tôi đã nấu cho ăn một hai lần món giả cầy, tức là cách nấu giò heo với củ riềng theo lối làm thịt chó. Bây giờ, mấy chục năm sau, tôi còn nhớ mùi béo ngậy thơm ngon.

Tới khi du học sang Pháp, bạn bè tán gẫu với nhau, cũng không tránh khỏi đề tài ăn thịt chó. Hình như tôi chưa gặp ai thú nhận mình đã ăn thịt cầy bao giờ. Có một anh bạn người ở Nha Trang kể rằng có biết một thằng bạn chỉ ăn thịt chó có một lần, sau đi đâu cũng bị chó sủa. Anh bạn còn kể chuyện một sinh viên sang Vatican Ý Đại Lợi tu học làm linh mục, có lần đứng góc đường, trông thấy một con chó đi ngang, bỗng thèm rỏ dãi. Chuyện về ăn thịt chó này của bà xã tôi có lẽ thú vị hơn cả. Hồi lên năm sáu tuổi, nhà tôi ở với bà dì, xã Tân Phú Trung, cách Củ Chi khoảng mười cây số. Bà dì mắn con, đẻ năm một, nhà tôi giữ việc bồng em, đưa võng cho chúng nó ngủ. Trong nhà có nuôi một con chó mực. Mỗi lần có đứa em nào ỉa ra nền đất, dì Năm đứng kêu to: "Mực, Mực ô!". Thế là con chó mực ở đâu chạy lại, ăn hết cục cứt vàng, rồi còn le lưỡi liếm đít đứa bé một cái cho sạch. Sau con chó mực già yếu, bộ lông đen mướt trở thành xơ xác, nó chỉ còn biết nằm phơi nắng trên sân, lấy lưỡi liếm mụn ghẻ lở ngoài da. Dì Năm thấy nó tội nghiệp, bèn kêu một bà trong xóm di cư gần nhà lại, đem cho con mực. Bà di cư mặt mày tươi rói. Không biết hôm đó, con chó mực già kết liễu đời mình trên một mâm cơm thịnh soạn hay trên quày bán thịt trong làng.


Thời sự

Trên Internet trong vài năm gần đây (2012), tin tức về thức ăn có chất độc và dơ bẩn ở Việt Nam, chịu áp lực kinh tế từ Trung quốc, càng ngày càng đe dọa trầm trọng. Riêng về chuyện thịt chó, người ta thấy rằng hình như số người Việt ăn bây giờ ngày càng đông, trộm cắp như rươi, và nhất là không biết đến vệ sinh gì cả.

Xin xem bài báo tiêu biểu này trên mạng "Công An Nghệ An":

Hiểm họa từ 'cẩu ngoại' - Chủ Nhật, 26/12/2010 15:59

Thi thoảng chúng ta lại bắt gặp những chiếc xe chở hàng nghìn chú chó vượt cửa khẩu Cầu Treo - Hà Tĩnh đổ bộ vào Nghệ An. Đó là số chó do những lái buôn thu mua từ Lào, Campuchia vận chuyển về phục vụ nhu cầu cầy tơ rất thịnh hành ở Việt Nam, nhất là khi mùa đông về.

Chó Lào, Campuchia rẻ chỉ bằng 1/3 chó ở Nghệ An, Hà Tĩnh nhưng khâu kiểm dịch vẫn còn bỏ ngỏ. Người dân Nghệ đang ăn thịt chó ngoại nhưng đâu biết đó là những chú chó có thể mang nhiều mầm bệnh.

photo  http://congannghean.vn/Default.aspx
Mùa đông năm nay tuy không lạnh, nhưng người đổ vào các quán cày tơ vẫn đông đúc. Có những ngày trời trở rét đột ngột, những quán cầy tơ ở thành phố Vinh nhanh chóng kín chỗ và hết hàng. Giá thịt chó hơi tăng đột biến lên 50.000 đồng/kg, thịt chó làm sẵn ngoài chợ lên đến gần 100.000 đồng/kg. (...)

Tính ra mt chú chó trung bình có giá đến bc triu nên không ngc nhiên khi bn câu trm chó dù b đánh cho bm dp t tơi, có đa còn chết không toàn thây nhưng lượng chó mt trm vn c ngày mt tăng. Nm bt được nhu cu người dân, nhng tay lái chó c mi khi đông v li ùn ùn sang Lào, Campuchia, Thái Lan buôn chó v.

Nguồn: http://congannghean.vn/Default.aspx

Phụ lục

Làm thịt chó:
 
https://www.facebook.com/photo.php?v=760092490669301
 

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire